T5. Th10 28th, 2021

Những ngày được gỡ bỏ lệnh giãn cách, rất nhiều lao động nghèo đều gói ghém quần áo, tư trang lên đường về quê sau khoảng thời gian chống dịch đầy khó khăn.

Cũng như nhiều hoàn cảnh khó khăn khác, cả gia đình 4 người gồm 2 vợ chồng và 2 con nhỏ cũng đang trên đường dắt díu nhau đi từ Long An về Kiên Giang sau nhiều tháng thất nghiệp vì dịch bệnh. Hoàn cảnh khó khăn không có phương tiện đi lại nhưng may mắn có người tặng cho chiếc xe đạp để chở đồ đạc đỡ được phần nào vất vả trong suốt hành trình dài.

Vợ chồng chị Thanh cùng 2 đứa con nhỏ tranh thủ nghỉ chân dưới mái hiên của một nhà dân ven quốc lộ. Khi được hỏi thăm, chị Thạch Thị Thanh cho biết:

“Trên Long An thất nghiệp suốt từ tháng 5 tới giờ nên đành đi bộ về nhà. Dù đường xa nhưng đành để cả 2 đứa con đi bộ cùng, khi nào nó mỏi chân thì nó kêu bố mẹ bế. May mắn dọc đường cũng được mọi người giúp đỡ đồ ăn, nước uống và sữa cho 2 đứa nhỏ.”

Cả gia đình chẳng có tài sản gì quý giá, ngoài chiếc túi có vài bộ đồ chằng đằng sau chiếc xe đạp. Hai đứa nhỏ vì mệt mỏi khi di chuyển quãng đường xa nên nằm ngủ lăn lóc trên manh chiếu trải dưới nhà dân bên đường. Hai vợ chồng chị cũng đã thất nghiệp 4 tháng nay, dù được hỗ trợ gạo nhưng không có tiền để trả tiền trọ và chi tiêu.

Chị nói thêm:

Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ khổ sở như thế này. Trước kia về quê đều đi xe đò, nhưng lần này chỉ có đi bộ về. Chứ ở đây không có tiền đóng tiền nhà, cả gia đình về phải trốn chủ trọ vì thiếu tiền. Gia đình ở quê cũng mong ngóng trở về”.

Chồng chị Thanh cũng chia sẻ, dù đi đường rất mỏi, chân nhiều vết chai và bọc nước nhưng không còn cách nào khác nên đành phải đi về quê. Anh nói:

“Lên đây 5 tháng mà chỉ làm được 1 tháng thôi còn lại thất nghiệp. Gạo thì được mạnh thường quân giúp đỡ cho nhưng không có tiền trả tiền trọ rồi tiêu lặt vặt nên bắt buộc phải về. Trước kia hai vợ chồng làm phụ hồ, công việc đều thì cũng dư được chút đỉnh nhưng dịch như này thì thua. Hôm trước, tôi có gọi cho cai thầu rồi nhưng họ báo vẫn chưa có việc nên đi về. Cả quãng đường dài, tôi thì đeo ba lô với dắt xe đạp, còn lại 2 đứa nhỏ đi bộ, đứa nào mệt thì mẹ nó cõng. May có chiếc xe đạp nó cũng tiện hơn chút”.

Quãng đường về quê xa xôi, nhưng vợ chồng chị Thanh cũng không dự tính được sẽ phải đi bao lâu mới về được đến nhà, chỉ biết “đi được đến đâu tính đến đó, mệt ở đâu nghỉ ở đó”.

Mình tính lên đây sẽ lập nghiệp ở đây nhưng chịu hết nổi đành phải về. Ở quê hai bên nội ngoại đều nghèo nên cũng cố lên TP tìm kiếm cơ hội phát triển, rồi nuôi hai đứa nhỏ nhưng dịch bệnh…”, vợ chồng chị Thanh chia sẻ.

Sau nhiều tháng dời quê đi TP lập nghiệp, khi quyết định quay trở về trong túi của vợ chồng chị Thanh chỉ còn lại 7.000 đồng. Cả gia đình 4 thành viên chỉ biết trông chờ vào sự giúp đỡ của những người tốt bụng dọc đường và các cô chú cùng đi bộ về quê.

Mong rằng tất cả đều bình an và mạnh khoẻ để trở về với gia đình và quê hương.

By btv1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *